Description
Lý Bạch (701 – 762) – một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất thời đường tại Trung Hoa – có một bài tự nổi tiếng tên là Xuân dạ yến đào lý viên tự (được cảm tác trong đêm Xuân dự tiệc trong vườn đào lý), là cảm xúc mùa xuân và quan niệm về nhân sinh của ông.
Đại ý bài Xuân dạ yến đào lý viên tự nói rằng: thời gian qua mau, cuộc đời như giấc mộng, kiếp sống con người chỉ là tạm bợ, phù du, vì thế phải tận dụng thời gian vui chơi, hưởng lạc: “Trời đất là quán trọ của vạn vật; thời gian là khách đi qua của trăm đời. Cuộc đời như giấc mộng, tìm hoan lạc được bao lâu? Người xưa cầm đuốc đi chơi đêm ắt có nguyên do”.
Người xưa cho rằng đời người ngắn ngủi, nên tranh thủ thời gian tận hưởng, ban đêm còn đốt đuốc đi chơi, tụ họp ăn uống, đàn ca múa hát, xướng họa thi thơ: Mở tiệc ngọc, ngồi trong khóm hoa; nâng chén vũ, say sưa với trăng.
Đào Lý Dạ Yến Đồ là một bức họa nổi tiếng từ ý của bài thơ này, được thể hiện lên nhiều tác phẩm nghệ thuật.
Dùng chén khải Đào Lý Dạ Yến Đồ vừa thưởng trà vừa ngắm tranh, ngẫm ý của tác phẩm Đào Lý Dạ Yến thì thực sự thăng hoa cảm xúc.





